Dạo phố ngày rằm

Màn đêm bao trùm cả thành phố, có vẻ mọi thứ dần chậm lại, rất nhẹ nhàng và khoan thai. Đêm xuống,… mất điện….lung linh ánh trăng vàng…!!!

Ông trăng tỏ trên bầu trời phố Hội

Ông trăng tỏ trên bầu trời phố Hội

Yêu cái cảm giác lặng yên, hít thật sâu khí trời mát mẻ, nhìn gió lay, nhìn những bước chân chầm chậm, lắng nghe tiếng còi xe bíp bíp, tiếng gọi nhau, cười đùa… Ôi sao cảm xúc lại đi hoang đến thế?, chẳng ăn nhập gì vào nhau cả thế mà lại thích lắm cơ!
Có lẽ tôi chỉ thích nói ngay cảm giác của mình khi bất cứ thứ j chợt đến. Tôi không muốn bỏ lỡ điều j cả vì tôi thấy tiếc lắm, tiếc đã vụt mất cái gì thật đẹp trong tâm hồn khi lòng ta hướng đến, tiếc cái cảm nhận bất chợt thật ngây ngô mà không ghi lại được….nhiều…nhiều nữa…!

Hôm nay đi dạo phố , một đêm 14 thật thanh bình hồn tôi nằm gọn trong lòng phố cổ, bước thật chậm trên những góc phố thân quen thế mà lạ lắm, có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi dạo phố ngày rằm. Phố không vắng như những trưa mùa hạ chói chang, phố cũng không buồn như những ngày mưa rả rích, phố đông người qua, phố rộn tiếng cười…

người người về với phố cổ mộng mơ...

người người về với phố cổ mộng mơ...

Hội An đẹp…lạ lùng…! nét cổ kính rất đổi đơn sơ, nét mộng mơ rất đổi thuỳ mị như quyến rũ hồn người. Tôi bất ngờ! Hội An là phố cổ đấy, cổ với biểu tượng Chùa Cầu hội tụ nền văn hoá Trung Hoa và Nhật Bản rồi từ trong nhịp sống hiện đại nó lại mang cốt cách Việt Nam đậm chất, với những ngôi nhà mái ngói rêu phong thật bí ẩn trong ánh đèn lồng huyền ảo và cả các ngôi đình, chùa trang nghiêm…Nhưng lạ thật đấy! chẳng phải cái gì cổ kính thường trầm lặng lắm hay sao? Hội An không như thế.
Hội An sống động với nhịp sống mua bán nhộn nhịp vào đêm, với khu phố ẩm thực thấm đượm chất làng quê dân dã, với tiếng đàn bầu ngân vang, tiếng kêu phát ra từ những chú tò he ngộ nghĩnh, khung cảnh đông vui với hội hát bài chòi, cả hình ảnh những cụ già đàm đạo, đánh cờ, với ông cụ bán xíu mà thân thương, với ánh hoa đăng lung linh mặt sông Hoài gợi thương gợi nhớ…Nét kiến trúc đa dạng của phố Hội hoà quyện với chất sống nhịp nhàng của cư dân đã tạo nên một cung cách rất đặc biệt, rất tuyệt vời!… có lẽ chính sự sống trong lòng phố cổ, chính sự thân thiện, hiền hoà đã tôn thêm nét đặc trưng cho Hội An để rồi bằng mọi cách, con người ta muốn khám phá, muốn tìm đến Hội An như tìm về bầu sữa dạt dào của mẹ, tìm về hương vị quê hương mặn mà…

Ai đi phố Hội Chùa

Ai đi phố Hội Chùa Cầu
Để thương để nhớ để sầu cho ai
Để sầu cho khách vãng lai
Để thương để nhớ cho ai chịu sầu.

Ánh hoa đăng chất chứa lời nguyện cầu...

Ánh hoa đăng chất chứa lời nguyện cầu...

Lung linh ánh đèn lồng, biểu tượng văn hoá Hội An...

Lung linh ánh đèn lồng, biểu tượng văn hoá Hội An...

Thênh thang trên từng nẻo phố…cứ đi đi mãi mà không cần biết mình đang lạc về đâu. Dừng chân tại một nơi đông người, đầy ắp tiếng cười, có tiếng hát nghe vui tai. Một trò chơi đặc biệt làm tôi thích thú- bài chòi. Ấy là một trò chơi đánh bài trên chòi, các chòi tranh, tre, nứa, lá,… của trò chơi bài chòi giống như các chòi canh dưa, canh lúa, canh bắp, đậu…để xua chim chóc trên các cánh đồng quê.

Bài là các thẻ tre vẽ hình khá đặc sắc “từ chối hình thể hay thanh lọc thực tại đến kỳ cùng, trừu tượng hoá sự vật, hoặc đi đến chỗ siêu thực tại, ghi nhận thực tại một cách ngây ngô và hồn nhiên như trẻ con” với những cái tên nghe thật lạ tai: Ba gà, Bảy liễu, Chín gối, Tam quăng, tứ cẳng, lục chạng,… khoái nhất là phần nghe anh hiệu hô bài.

Hát bài chòi ở Hội An

Hát bài chòi ở Hội An

Lời hô mượn khá nhiều nội dung của văn chương truyền miệng ở tục ngữ, ca dao, thành ngữ, dân ca nhưng có thêm nhịp điệu và cả những sáng tạo rất hài hước, bởi thế mà khi nghe hát ta thấy vừa thân quen vừa thích thú đến nổi bật cười sảng khoái hay háo hức chờ đợi lược chơi. Chơi bài chòi không những vui mà còn có cơ hội rinh quà phố Hội về nhà…những ai may mắn có đủ ba con bài như anh hiệu hô thì được tặng một chiếc đèn lồng xinh xắn coi như vật lưu niệm một lần đặt chân đến Hội An được tham gia chơi hội bài chòi.

Đêm đã dần về khuya, ông trăng vàng mệt mỏi nấp dưới áng mây mù, phố vẫn rộn ràng người qua lại, vẫn lung linh ánh đèn lồng rực rỡ. Lại thẫn thờ và mơ màng…tôi thênh thang trên con đường về…lòng xao xuyến, bâng khuâng…

Bài viết của bạn small_baby – Diễn đàn Cộng Đồng Người Hội An

Bài viết liên quan :

  • Một Hội An phố cổ đón Trung thu không đèn điện, chỉ lung linh hoa đăng, đèn lồng. Trung thu ở phố thị náo nhiệt những màn ca hát, vẽ tranh, làm đè ...

  • Lần đầu đến Hội An, cảm giác bay bổng bởi những con phố nhỏ, những ngôi nhà cổ san sát, ngôi chùa đậm nét kiến trúc của các nền văn hóa Nhật, Trun ...

  • Tôi là một người con của Phố Hội, không biết từ bao giờ tôi đã rất tự hào về quê hương mình. Tôi yêu từng con đường nhỏ dẫn vào phố cổ, từng mái n ...

  • “Cách hô, nói cứ như hát 1 điệu dân gian làng quê vậy - dù không có nhạc đệm nhưng nghe rất hay. Đây là trò chơi không mang tính chất ăn thua mà c ...

  • Nắng vàng vẫn chói chang lăn lỏi trên những nóc nhà phố Hội. Đẹp lắm cái nét kiêu sa của một thành phố cổ mộng mơ và đầy hoài vọng...Con đường hẹp ...

  • Hằng đêm, trong giấc ngủ ông luôn chập chờn những âm thanh vui tai, những quân cờ được hô lên và tiếng vỗ tay tán thưởng. Những phút vui ấy trở ...

Các bài viết khác...