Hàng “độc” ở phố cổ – Tranh lông gà

Gần trọn một đời, Đinh Ngọc Đạt chăm chút từng chiếc lông gà để “sắp xếp” thành tranh. Trong tranh của ông, người xem bắt gặp lòng đam mê và óc sáng tạo không ngừng cho nghệ thuật. Những tác phẩm như là một thứ hàng “độc” của phố cổ Hội An.

Ông Đinh Ngọc Đạt sắp đặt lông gà thành tranh.

Ông Đinh Ngọc Đạt sắp đặt lông gà thành tranh.

Ai đã một lần đến với căn gác nhỏ của ông Đinh Ngọc Đạt (nằm bên chợ Hội An), hẳn không thể ngờ, giữa cái huyên náo ấy lại có thể tồn tại một một không gian nghệ thuật độc đáo. Tôi gọi nôm na đó là nghệ thuật “sắp đặt”. Một cách sắp đặt lạ lùng để những chiếc lông gà với đủ các màu trắng, đen, tía, xám… tạo thành tranh. Những bức tranh mà khi đứng nhìn ở khoảng cách từ hơn một mét, người xem cứ ngỡ là tranh vẽ. Sau khi dùng bút phác họa trên giấy, đôi bàn tay tài hoa của Đinh Ngọc Đạt từng bước “sắp đặt” những chiếc lông gà thành những “nét vẽ” mềm mại.

Tác phẩm của Đinh Ngọc Đạt thể hiện những gì cuộc sống có. Đó có thể là một Chùa Cầu huyền hoặc, một con trâu trên đồng, một gánh hàng rong trong lòng phố cổ. Đó cũng có thể là gã du ca họ Trịnh với đôi mắt đầy thần thái, một cô gái với vẻ đẹp đường nét thân thể như tranh vẽ bằng cọ… Đời sống hiện thực và nghệ thuật hòa quyện nhau lung linh trong tranh lông gà của Đinh Ngọc Đạt. Với đề tài phố cổ Hội An, tranh anh vẫn đong đầy sắc màu tự nhiên qua chất liệu lông gà, vẫn giữ vẹn nguyên dáng vẻ trầm mặc muôn đời của phố.

Dù được tạo bằng lông gà, tranh Đinh Ngọc Đạt vẫn thể hiện được phần hồn của tác phẩm.

Dù được tạo bằng lông gà, tranh Đinh Ngọc Đạt vẫn thể hiện được phần hồn của tác phẩm.

Dẫu cuộc sống luôn gặp khó khăn về vật chất, phải làm nhiều nghề khác nhau, Đinh Ngọc Đạt vẫn không ngừng sáng tác. Nghệ thuật chân phương với chất liệu lông gà đã giữ chân ông gần trọn một đời. Lạ là, chưa một bức tranh lông gà nào được bán. Bởi theo chủ nhân, “mỗi tác phẩm là một độc bản, bán đi tiếc lắm”. Mong ước lớn nhất của Đinh Ngọc Đạt là có điều kiện để mở một cuộc triển lãm. Ông mong có cuộc triển lãm nhỏ thôi, không vì mục đích kinh doanh, mà chỉ đơn giản là để mọi người biết rằng trong lòng phố cổ có một loại hình nghệ thuật mà mỗi tác phẩm là một và chỉ có một mà thôi, không thể sao chép.

Theo LÊ VŨ SONG ANH

Bài viết liên quan :

  • Trên căn gác chật chội ở số 13 đường Trần Quý Cáp (Hội An), từ nhiều năm qua, một người đàn ông ở độ tuổi 50 ngày ngày miệt mài làm những bức tran ...

  • Từ sau khi được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới, Hội An với những nét đẹp văn hóa truyền thống đã thu hút khách du lịch trong và ngoài ...

  • Trong một lần lang thang trên mạng tìm hàng handmade để tặng người thân, anh Đống Ngọc Phúc ở Hà Nội tình cờ bắt gặp một website giới thiệu sản ph ...

  • Cuộc thi “Sáng tác sản phẩm lưu niệm thành phố Hội An 2009” được UBND TP Hội An phát động trên toàn quốc vào đầu tháng 7.2009 nhằm bảo tồn, phát t ...

  • Những lúc không phải bắt mạch, bốc thuốc, lương y Lữ Ngọc Năm (Minh An, Hội An, Quảng Nam) thường dành thời gian thu gom, phân loại vỏ ốc ruốc rồi ...

  • Những ngày qua, tin Phùng Ngọc Chân (lớp 12A5, trường THPT Trần Quý Cáp) đỗ á khoa vào trường Đại học Công nghiệp TP.Hồ Chí Minh năm học 2010 - 20 ...

Các bài viết khác...