Hãy trả lại cho phố…

Tôi là một người con của Phố Hội, không biết từ bao giờ tôi đã rất tự hào về quê hương mình. Tôi yêu từng con đường nhỏ dẫn vào phố cổ, từng mái ngói rêu phong, yêu cái âm trầm lặng lẽ của phố, và cả con người chân chất ở đây. Đối với phố tôi mãi là đứa trẻ, một đứa trẻ sẽ chẳng bao giờ lớn.

Mỗi khi có người thân ở xa đến chơi khi nào tôi cũng rất nhiệt tình khoe với họ rằng phố rất đẹp mà không biết mệt. Tôi dẫn họ đi khắp ngóc ngoách của phố. Có một lần tôi dẫn một người bạn từ xa vào phố cổ chơi, bạn tôi rất thích thú với những gian hàng bán đồ lưu niệm ở đây nên muốn chụp một bô hình để làm kĩ niệm thì bất ngờ một chị bán hàng chặn lại: ” Ở đây không được chụp hình em ơi”. Tôi thật sự bất ngờ với câu nói này vì bên cạnh tôi thì một người khách nước ngoài cũng đang chụp ảnh, khi hỏi chị bất hàng thì được cho một câu trả lời: “Bởi vì họ là Tây”. Trong đầu tôi cứ ong ong một suy nghĩ, tại sao lại có sự phân biệt này? Sự phân biệt giữa khách Việt và khách Tây?

Lang thang mãi cũng chán, tôi dẫn người bạn đến đường Trần Phú để vào Chùa Phước Kiến. Nhìn từ ngoài vào, Chùa thật nguy nga tráng lệ, vừa tinh xảo, vừa sâu lắng như nét trầm tư của chiều hôm vọng về. Chân chưa chạm đến cổng Chùa thì có tiếng gọi “Hai em lại mua vé rồi hãy vào”. Tôi hỏi “Vé bao nhiêu anh?”; “15.000 đồng”. Đến nước này thì cũng phải mua thôi, chỉ có bạn tôi thắc mắc “Vào Chùa mà cũng phải mua vé hả mày?”. Tôi nói lãng “Uh, chắc họ thu tiền để trùng tu mỗi năm…”. Tôi cười, nụ cười hụt hẫng trong sắc ong vàng chiều xuống.

Lại một lần, trong lễ hôi đèn lồng cách đây một năm, tôi đã tình cờ bắt gặp một câu chuyện mà tôi thấy thật xót đau cho phố: Có vợ chồng khách nước ngoài vì bị nài nỉ quá nên đành phải mua giúp cho một em bé một chiếc hoa đăng, sau đó hai vị khách mới nhờ một người đưa đò đang ở trên sông thả hộ chiếc hoa đăng, sau khi thả xong hoa đăng người đưa đò xòe tay đưa đưa trước mặt hai vị khách, hai vị khách bất ngờ không hiểu gì cả, một lát sau dường như họ đã hiểu và rút trong túi ra 10000 đưa cho người đưa đò.

Mong sao Hội An sẽ giữ mãi được những hình ảnh mộc mạc và bình dị như thế này. (ảnh minh họa)

Mong sao Hội An sẽ giữ mãi được những hình ảnh mộc mạc và bình dị như thế này. (ảnh minh họa)

Lúc đó, Tôi như lạc lõng giữa lòng Phố, thấy bâng khuâng giữa “đất của mình”. Tôi mừng vì phố phát triển từng ngày mà vẫn giữ được nét duyên dáng phố xưa. Nhưng, người Hội An ơi, đừng đánh mất hồn phố ngày xưa. Xin hãy là người Hội An ấm áp, thân mật và gần gũi. Đừng để những biểu hiện xấu trong thương mại làm biến dạng, mai một, trái với phong cách và phẩm hạnh ứng xử của người Hội An trong chuyện bán mua. Hãy là “Hoài phố” để hồn phố vẫn hoài như câu ca dao xưa, âm trầm sâu lắng và vẫn nồng nàn níu giữ bước chân người:

“Ai qua phố Hội, chùa Cầu

Để thương để nhớ, để sầu cho ai

Để sầu cho khách vãng lai

Để thương, để nhớ cho ai chịu sầu”

Lần đầu tiên tôi thấy buồn cho Phố, lần đầu tiên tôi cúi đầu trước người bạn tôi dẫn về phố chiều nay.

Bài viết của bạn dppfree từ diễn đàn Người Hội An

Bài viết liên quan :

  • Màn đêm bao trùm cả thành phố, có vẻ mọi thứ dần chậm lại, rất nhẹ nhàng và khoan thai. Đêm xuống,... mất điện....lung linh ánh trăng vàng...!!! ...

  • Phố chiều lặng ánh nắng, mát mẻ và rạo rực khát khao. Người ta nói buổi chiều thường gợi cảm giác buồn...đúng thế thật! Một.cảm giác bâng khuâng, ...

  • Nắng vàng vẫn chói chang lăn lỏi trên những nóc nhà phố Hội. Đẹp lắm cái nét kiêu sa của một thành phố cổ mộng mơ và đầy hoài vọng...Con đường hẹp ...

  • Cuộc thử nghiệm, khởi động cho đề án “Tái hiện không gian văn hóa - kiến trúc khu phố cổ Hội An xưa” bắt đầu từ 19 giờ đến 21 giờ 30 đêm 16-1 và s ...

  • Ký ức như hiện ra trước mắt. Nhiều người Hội An đã bật khóc vì như tìm lại được chính mình khi nhìn thấy những hình ảnh phố cổ của ngày xưa. 38 ...

  • Nhà văn Nguyên Ngọc, trong một bút ký đã mượn bốn chữ của Nguyễn Ngọc Tư “bằng đôi chân trần” để bàn về một vấn đề lớn: hiện đại và bản sắc. Th ...

Các bài viết khác...