Những buổi chiều rêu phong

Tôi có thói quen đạp xe ra bến sông ngắm buổi chiều. Tôi thích những buổi chiều Hội An. Những ngôi nhà cổ màu nắng vàng dịu nhẹ. Những chiếc đèn lồng đong đưa trong gió, gợi nên một cảm giác mê mẩn kì lạ.

Trước khi dừng ở bến sông, tôi đạp xe một vòng thành phố, tìm mua một con tu huýt. Tôi thích mua tu huýt của nhiều bà lão và ông lão khác nhau, ngồi thổi vi vu trước gió sông Hoài. Tôi kết thúc buổi chiều thú vị của mình bằng hai cái bánh đập và dĩa bánh bao bánh vạc. Cuộc sống của tôi cứ êm đềm trôi và tuyệt diệu như thế. Tôi nghĩ mình là một anh chàng Hội An hạnh phúc.

Khung cảnh yên bình bên bờ sông Hoài Hội An - Lazy evening in Hoi An (ảnh Internet )

Khung cảnh yên bình bên bờ sông Hoài Hội An - Lazy evening in Hoi An (ảnh Internet )

Buổi chiều Hội An là cuộc sống của tôi. Tôi không bao giờ có ý định ngừng đạp xe ra bến sông, không bao giờ có ý định ngừng thổi tu huýt mỗi khi chiều về. Mỗi ngày, tôi trò chuyện với nhiều người. Có khi là bà lão bán xôi tím lá bàng. Bà lão có cách gói xôi bằng những lá bàng to thật điệu nghệ. Những gói xôi của bà đượm màu lá bàng thơm ngào ngạt. Bà chỉ bán xôi vào những buổi chiều. Cứ đều đặn, bà đặt thúng xôi trên bến sông, không mời mọc. Bà chỉ ngồi lặng im, im như phố cổ. Khuôn mặt bà uốn lượn những nếp nhăn và trầm mặc.Có khi tôi nói chuyện với ông lão bán tu huýt. Ông hay hỏi tôi, cậu đã đủ bộ tu huýt mười hai con giáp chưa? Thỉnh thoảng, ông lấy những con tu huýt trong thúng ra thổi tò te. Âm thanh vang trong buổi chiều như những nốt nhạc rộn ràng. Có lẽ, ông là người thổi tu huýt hay nhất mà tôi từng nghe. Có khi tôi nói chuyện với một du khách nói tiếng Việt khá sành sỏi. Họ có nhu cầu trao đổi. Họ muốn biết về Hội An. Còn tôi, thích nói về Hội An. Tôi khát khao bạn bè thế giới đều biết về Hội An, thành phố thân yêu của tôi. Họ nói, họ về Hội An như một hành trình về quá khứ. Tôi sắp xếp các kí ức của mình một cách thích thú và chợt mỉm cười. Gió sông Hoài thổi lên từng đợt, hất nhẹ mái tóc bồng bềnh của tôi. Một cảm giác phấn khích len trong đầu một cách nhẹ nhàng. Tôi cuốn gối, đẩy hai chân lên xuống, khẽ chạm vào nền đá ở bến sông.

- Chào Hội An, chào bạn!

- Chào bạn, rất vui vì bạn đã đến Hội An — Tôi đáp trả theo quán tính kèm nụ cười hiếu khách.

Một cô bạn nước ngoài nói tiếng Việt suôn đuột, không ngắc ngứ. Cô bạn đứng cạnh tôi, nhìn ra con sông một cách thích thú. Sau đó là lia máy ánh liên tục. Cô bạn bỏ ngõ lời chào và phấn khích với những tấm ảnh vừa chụp được. “Tuyệt thật!” — cô nàng thốt lên. Tôi cũng chăm chú nhìn cô bạn. Quần lửng, áo ba lỗ, ba lô, máy ảnh treo cổ, một cô nàng bụi bặm đúng nghĩa. Khách nước ngoài đến phố luôn bo trong một kiểu cách như vậy. Cô bạn mải mê chụp ảnh, chốc chốc quay sang ngoẹo cổ cười với tôi. Trong phút chốc, cô nàng đã có hàng tá bức ảnh về bến sông Hoài.

- Bạn trai Hội An, con sông này tên gì?

- Sông Hoài

- Hoài? Cái tên nghe cổ kính.

- Ừ, Hội An của tớ là phố cổ mà. Bạn đến đây chỉ có điều tuyệt vời thôi! — Tôi cũng ngoẹo cổ nhìn cô bạn một cách chắc chắn.

Tôi bắt đầu những câu chuyện về Hội An. Những câu chuyện sắp xếp tự nhiên trong đầu tôi. Tôi cảm nhận sự thích thú qua đôi mắt chú tâm của cô bạn. Cô nàng cũng ngồi bó gối như tôi và đưa ánh nhìn dịu dàng về hướng xa trong buổi chiều phố nắng nhạt. Tôi đưa tặng cô bạn con tu huýt trong tay với hy vọng cô bạn sẽ mang một chút gì của Hội An về nước. Tôi khâm phục khả năng tiếng Việt của cô bạn, sành sỏi và trôi chảy. Sau những câu chuyện Hội An quen thuộc mà tôi hay kể cho khách nghe, tôi bắt đầu hỏi cô bạn những câu hỏi riêng tư. Tôi muốn kết nối những người bạn yêu Hội An.

- Ồ, mình quên mất, bạn tên gì thế, đến từ quốc gia nào và bao nhiêu tuổi?

Tôi hỏi dồn dập, cô nàng cười vang thật to;

- Sao bạn không hỏi tôi có bạn trai chưa cho đủ? — Cô bạn hất cằm — Được rồi, nhưng sau khi tôi nói, bạn phải khai lại bản thân bạn, anh chàng Hội An dễ thương rất rất.

Tôi thật hạnh phúc khi được một cô gái khen dễ thương. Tôi lấy ngón tay miết miết lên mũi tỏ vẻ ngại ngùng:

- Được rồi, rất sẵn sàng, mình là anh chàng Hội An biết giữ lời — Tôi hào hứng với cách nói chuyện dễ thương của vị khách dễ thương này.

- Tôi tên Rija, mười tám tuổi, đến từ Cu Ba.

- Đất nước của cách mạng, của mía đường.

- Ố, bạn cũng biết nước tôi à?

- Ha Ha, Việt Nam, Cu Ba là bạn mà. Có nhà thơ Việt Nam đã làm thơ về Cu Ba đấy. Mình rất thích bài thơ đó.

- Bạn chưa nói tên đó! — Rija lém mắt về phía tôi.

- À hà, tôi tên Phong và đến từ Việt Nam — Tôi pha trò dù cô bạn biết rõ tôi là người Việt Nam.

- Phong? Phong có nghĩa là…

Hình như Rija có sở thích tìm hiểu những cái tên Việt Nam.

- Có nghĩa là rêu phong. Ở Hội An các ngôi nhà cổ có đặc trưng là có rất nhiều rêu. Rêu phong cũng là một biểu tượng của Hội An.

Một góc phố rêu phong cổ kính ở Hội An (ảnh Internet)

Một góc phố rêu phong cổ kính ở Hội An (ảnh Internet)

- Ha ha, ý bạn nói bạn là biểu tượng của Hội An à? — Cô bạn lém lỉnh cười to, làm những người khách bộ hành chú ý. Tôi phát ngượng với cảnh tượng này. Sau đó, cô bạn lại bắt đầu bài ca ca ngợi Hội An.- Hội An của bạn tuyệt quá, cứ như thành phố trong mơ. Tớ đã đi nhiều nơi nhưng tớ thấy Hội An là nơi khiến tớ mê mẩn. Tôi thích cái tối mà cả thành phố toàn thắp lồng đèn, không một ánh đèn bằng năng lượng điện. Cứ như một bức tranh lãng mạn.

Chùa cầu Hội An từ một góc nhìn.

Chùa cầu Hội An từ một góc nhìn.

- Ừ, Hội An của tôi mà. Tôi ước chi, tất cả người dân ở đây đều đi xe đạp để giữ môi trường Hội An luôn trong lành. Tiếng xe và khói bụi làm Hội An dần dần bớt cổ.

- Ừ, tớ cũng muốn những thành phố tuyệt vời như Hội An còn với thời gian.

Có lẽ, Rija là người khách nước ngoài mà tôi trò chuyện lâu nhất. Cô bạn nước ngoài yêu phố cổ làm tôi có cảm giác thân thiện, gần gũi. Tiếng lua khua trong những mái bè trêng sông Hoài vang lên từng âm thanh trầm bổng. Trời đã tối, tôi tạm biệt Rija. Rija cũng về khách sạn dùng bữa cùng gia đình. Cô bạn đi được một đoạn, tôi đạp xe đuổi theo.

- Rija! Rija !— Tôi gọi với theo.

- Tạm biệt nhé, Rêu Phong! — Cô bạn gọi tôi là “rêu phong” càng làm tôi thấy tiếc nuối. Chắc có lẽ, chẳng ai ngoài cô bạn gọi tên tôi như thế. Cách nói cũng rất Việt Nam. Thật hiếm hoi khi tìm thấy những tâm hồn như thế trên quả đất này.

Một buổi chiều Hội An buồn bã. Tôi đạp xe về nhà, xuyên qua những con hẻm nhỏ. Mùi rêu phong ấm ủ và ngai ngái. Hình ảnh của Rija cứ chạy ngang đầu tôi. Tôi hy vọng, chiều mai, Rija lại đến cùng tôi cùng những buổi chiều trên bến sông. Tôi rất hy vọng.

Một buổi chiều Hội An bình thường. Tôi vẫn tiếp tục hành trình hạnh phúc của mình trên chiếc xe đạp màu rêu. Tôi ngoẹo cổ hát vi vu. Tôi thổi tu huýt trước gió sông Hoài. Chân tôi chạm khẽ vào nền gạch bến sông. Bà lão bán xôi là bàng và ông lão bán tu huýt vẫn ngồi cạnh và trò chuyện cùng tôi. Rija đến và đi như một giấc mơ. Có lẽ, như Rija nói, có duyên chúng tôi sẽ gặp lại. Tôi nghĩ, những ai yêu Hội An, yêu Việt Nam, yêu những gì cổ kính và rêu phong đều có duyên. Tôi chợt cười với ý nghĩ của mình.

Buổi chiều Hội An nào cũng tuyệt vời…

Me Sếu- TRẦN MINH HỢP – Theo báo Mực Tím Online

Bài viết liên quan :

  • Phố chiều lặng ánh nắng, mát mẻ và rạo rực khát khao. Người ta nói buổi chiều thường gợi cảm giác buồn...đúng thế thật! Một.cảm giác bâng khuâng, ...

  • Nhà văn Nguyên Ngọc, trong một bút ký đã mượn bốn chữ của Nguyễn Ngọc Tư “bằng đôi chân trần” để bàn về một vấn đề lớn: hiện đại và bản sắc. Th ...

  • Tôi là một người con của Phố Hội, không biết từ bao giờ tôi đã rất tự hào về quê hương mình. Tôi yêu từng con đường nhỏ dẫn vào phố cổ, từng mái n ...

  • Những con phố không bụi bặm, những cửa hàng nho nhỏ bán vài món đồ xinh xinh, hay ông cụ dù một mắt đã kém nhưng vẫn lái đò kiếm sống trên dòng sô ...

  • Chiều nay, bất chợt rơi ra từ đâu đó mấy tấm hình chụp trong chuyến du lịch về Quảng Nam, chạnh lòng bâng khuâng nhớ phố cổ Hội An da diết! Ba ngà ...

  • Nắng vàng vẫn chói chang lăn lỏi trên những nóc nhà phố Hội. Đẹp lắm cái nét kiêu sa của một thành phố cổ mộng mơ và đầy hoài vọng...Con đường hẹp ...

Các bài viết khác...