Nỗi lòng mẹ…người mẹ sông Hoài

Phố chiều lặng ánh nắng, mát mẻ và rạo rực khát khao. Người ta nói buổi chiều thường gợi cảm giác buồn…đúng thế thật! Một.cảm giác bâng khuâng, xao xuyến khó diễn tả, khó nói nên lời…Thời gian như dừng lại không cố đi những bước đi nghiệt ngã để ta mãi nhớ một phút giây thăng trầm, thanh vắng…

Vẫn chiếc ghế đá im lìm dưới bóng những bông giấy hồng biếc một góc An Hội, vẫn từng bẹ dừa xanh in bóng xuống dòng sông, thế mà…ghế đã vắng bóng người, cây như buồn bã rủ lá rồi cứ thả mình đung đưa trong gió chiều vi vu. Mọi thứ cứ trầm mặc, lặng thinh khiến nổi lòng man mác, để gió lay, để dòng Thu Bồn gợn sóng, để bọn trẻ thỏa thê nô đùa, cười giòn tan trên thảm cỏ non xanh, để những chú én con cứ chao liệng trên bầu trời cao vút…để thiên nhiên mãi hài hòa và bình yên…!

Sông Hoài em đềm và thơ mộng

Sông Hoài em đềm và thơ mộng

Chiều buông xuống hoàng hôn. Ôi sông Hoài…đẹp…diệu kì…!!!

Hoàng hôn trên Sông Hoài
Lạ lắm vì đã lâu rồi cái cảm giác ấy mới lại xuất hiện. Có lẽ bây giờ tôi đã biết chiêm nghiệm, đã biết nhìn nhận mọi thứ với ánh mắt bao dung hơn. Nét hoang sơ của dòng sông khiến lòng người ngỡ ngàng. Nắng yếu ớt buông thỏng hòa mình vào dòng sông, những bác đèn cao to sừng sững ngả cả vào lòng người mẹ sông Hoài ấy…Bỗng thấy dịu êm khi gió thoảng, lâng lâng nghe tiếng sông thì thào…than ôi… bồi hồi !!!
Cầu An Hội TP Hội An
Tôi đã yêu Hoài giang mất rồi, tự thuở nào chẳng hay. Yêu như yêu người mẹ hiền ôm ấp chiếc nôi quê hương nơi tôi cất tiếng khóc chào đời, yêu cái vẻ hiền hòa mang nặng phù sa với nghĩa tình cao cả, yêu sự lặng lẽ, mòn mỏi ngóng trông như chẳng hề cách xa của “mẹ”, Có lẽ sông Hoài đã ăn sâu vào tiềm thức, như mạch sống tinh thần cứ thầm lặng, bền bỉ chảy mãi…chảy mãi không thôi trong lòng người dân phố Hội yêu dấu. Tôi không thể nhìn sông để rồi thấy được vẻ thùy mị của nó, chắc phải bằng cả tâm hồn kia. Và giờ đây tâm hồn tôi đang bay bổng, như lạc vào một cõi hư vô của ngày thơ. Những hoài niệm cứ ùa về khiến lòng nao nức… một thời bé dại mộng mơ với những trưa hè của miền cát bỏng cùng lũ bạn í ới rủ nhau thả mình dưới lòng sông, rồi tụm năm, tụm ba trai gái nô đùa nghẹt nghẽo trong lòng nước mát…gởi ước mơ ngây ngô vào bàn tay “mẹ” theo những chuyến thuyền lá đơn sai…trôi…trôi..mãi…!!!

Một cuộc sống, một đời người có nhiều điều để nhớ. Chiều tà…bỗng nhớ…nổi nhớ dạt dào yêu thương, nổi nhớ thức tỉnh tâm hồn người. Sông Hoài là mẹ đấy! Tự hỏi đã bao giờ bạn làm mẹ giận chưa? – Có chứ…! Lúc mẹ giận, mẹ sẽ la con, mẹ sẽ cho con ăn đòn nữa. Cũng thế thôi, người mẹ Hoài giang cũng có lúc giận con lắm đấy. Mẹ giận mỗi lần con vô ý làm mẹ đau bởi những đồ bỏ đi, những thứ con thải ra mà con còn quá “non nớt” để biết phải xử lý nó thế nào mới phải. Mẹ giận khi con nghịch phá, lấy hết mọi thứ quanh mẹ,là cây cối ấy…con để mẹ bơ vơ một mình. Và mẹ càng giận hơn khi con hư thật hư,làm lòng mẹ tan nát vì những lần con nạo vắt cát thịt của mẹ đi…con có biết mẹ đã khóc thật nhiều khi phải phạt con không? Mẹ cuộn sóng lớn vì nổi giận vô bờ, mẹ dâng nước dềnh dàng ngập cả thân hình con, dữ dội lắm! Mẹ làm con sợ để con biết rằng con làm mẹ thất vọng đến mức nào…

Người ta bảo:  ” Thương cho roi cho vọt
Ghét cho ngọt cho bùi” là thế!”

Mọi thứ luôn cần vẻ đẹp nguyên sơ của nó, cần những đóng góp hơn là sự mất đi. Trân trọng và gìn giữ…điều tuyệt vời sẽ đến với chúng ta…nhanh thôi!
Sông Hoài hiền hòa lắm, mềm mại và khoan thai như người Hội Thành vậy! Sông nghĩa tình với bãi dâu xanh, sông chung thủy với những con đò nhỏ trưa hè khua nước và cả người lái đò nhân hậu tóc đã ngã màu thời gian. Sông reo ca cùng những lễ hội rước hoa đăng rực rỡ, sông hòa mình cùng nhịp sống chứa chang yêu thương, niềm tin và hi vọng của đứa con phố Hội- hiền hậu, kiêu sa…

Người mẹ Hoài giang thương con lắm đấy Hội An à…vì thế đừng để nước mắt phải rơi, đừng quá vô tình phạm phải những lầm lỗi, mà hãy ấp ôm yêu thương với mẹ, với tất cả nhé! Hãy cho đi và con sẽ nhận lại nhiều hơn thế, mẹ độ lượng sẽ cho chúng con sự bình yên, cho con ngủ ngon trong bầu sữa mẹ tươi mát, cho con tình thương nồng cháy và cho con cả thân xát mẹ nếu mẹ biết con cũng yêu mẹ như mẹ đã yêu con…
Nỗi lòng mẹ đấy người ”con gái” phố hội của “mẹ” à…!!!

Bài viết của bạn small_baby từ Diễn đàn Người Hội An

Bài viết liên quan :

  • Chiều nay, bất chợt rơi ra từ đâu đó mấy tấm hình chụp trong chuyến du lịch về Quảng Nam, chạnh lòng bâng khuâng nhớ phố cổ Hội An da diết! Ba ngà ...

  • Nắng vàng vẫn chói chang lăn lỏi trên những nóc nhà phố Hội. Đẹp lắm cái nét kiêu sa của một thành phố cổ mộng mơ và đầy hoài vọng...Con đường hẹp ...

  • Tôi có thói quen đạp xe ra bến sông ngắm buổi chiều. Tôi thích những buổi chiều Hội An. Những ngôi nhà cổ màu nắng vàng dịu nhẹ. Những chiếc đèn l ...

  • Tôi là một người con của Phố Hội, không biết từ bao giờ tôi đã rất tự hào về quê hương mình. Tôi yêu từng con đường nhỏ dẫn vào phố cổ, từng mái n ...

  • Đến Hội An vào mỗi buổi tối trong khoảng thời gian này, ngoài việc ngắm vẻ đẹp phố cổ về đêm với đèn lồng hoa đăng, du khách còn được đắm mình tro ...

  • Đến Đà Nẵng mà không ghé Hội An thì quả là một thiếu sót, bởi vì như thế là đã bỏ qua niềm tự hào của cả Quảng Nam và toàn Việt Nam. Nhưng trước k ...

Các bài viết khác...