Quang gánh phố cổ Hội An

Tiếng rao đánh thức miền tâm khảm của người lữ khách đang ngồi nhâm nhi ly cà phê ở quán cóc bên đường. Tiếng rao từ những quang gánh tảo tần mưu sinh tự bao giờ đã trở thành hồn phố cổ Hội An.

Rất nhiều quang gánh tập trung tại đầu đường Nguyễn Thái Học giống như một phiên chợ quê giữa phố.

Rất nhiều quang gánh tập trung tại đầu đường Nguyễn Thái Học giống như một phiên chợ quê giữa phố.

Quang gánh tảo tần

Tám giờ tối, lang thang phố Hội, sẽ khó cưỡng lại lòng mình khi ngang qua góc đường Trần Phú – Lê Lợi. Dưới ánh đèn tù mù là hàng chục du khách ngồi hít hà món mì Quảng đặc biệt từ gánh mì Quảng “anh Hai” của vợ chồng chị Phạm Thị Dưỡng. Góc phố nhỏ, người bán người mua ngồi kề sát nhau như anh em một nhà. Ra đời từ năm 1996, trước khi Hội An được công nhận là Di sản văn hóa thế giới, gánh mì Quảng của chị hai Dưỡng lúc bấy giờ mỗi đêm chỉ bán được 1-2kg mì. “Ngày đó, gia đình khó khăn quá, đi làm công nhân về là hai vợ chồng gánh hàng ra góc đường này để bán cho những người hay thức khuya xem đá bóng. Riết rồi người ta quen luôn là sẽ phải ăn mì ở đây mỗi đêm khi đói bụng. Mới đó mà đã mười mấy năm rồi! Giờ thì mỗi đêm tôi bán được 25-30kg mì” – Chị Dưỡng cười hiền hậu kể.

Mì Quảng “anh Hai” không chỉ mặn mà ở cái nước nhưn, cái béo dai của sợi mì mà còn gợi lại trong lòng nhiều người những cảm xúc quen thuộc, thân thương. Chị Hoàng Ngân Khánh- doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực khách sạn ở Sài Gòn tâm sự: “Khi nào về Hội An là tôi ghé lại gánh mì này. Tôi gọi là gánh vì đúng nó là gánh chứ đâu phải như quán xá đầy rẫy ngoài kia. Mì ngon và người bán mì thân thiện lắm. Đó còn là cả ký ức tuổi thơ tôi gắn liền với gánh mì của má. Ngày xưa quê tôi ở vùng Phú Triêm, xã Điện Phương (Điện Bàn). Cũng với gánh mì Quảng tảo tần mà má tôi đã nuôi 5 anh em tôi đi học đại học và trưởng thành như ngày hôm nay. Giờ má mất rồi, nhìn hình ảnh gánh mỳ của chị Dưỡng mà lòng thấy nằng nặng, mắt cay quá. Anh cả tôi khi ngồi ở bên gánh mì này cũng đã không kìm được lòng mình”.

Hồn phố

Hội An trước thời mở cửa, thương mại hóa ồ ạt tràn vào với bao nhà hàng sang trọng mọc lên như nấm sau mưa. Thế nhưng, vẫn có rất nhiều người tìm đến với quang gánh phố Hội. Anh Trần Tuấn – một nhà nghiên cứu văn hóa Phật giáo ở Hà Nội cho biết: “Chính những quang gánh đã làm nên hồn phố. Nó không chỉ lưu giữ những ký ức về một thương cảng buôn bán sầm uất mà còn là sự hòa quyện giữa làng trong phố và phố trong làng. Hình ảnh này không thể tìm thấy ở bất cứ một Di sản văn hóa thế giới nào”. Còn chị Nguyễn Hoài Thương, một du khách ở Lâm Đồng trong một lần về thăm phố cổ đã chia sẻ những cảm nhận của mình về quang gánh phố: “Nếu một lần ngồi bên đường, bạn thử làm một công việc là đếm những quang gánh trên phố, chắc hẳn bạn sẽ ngạc nhiên khi con số đó có thể lên đến gần 100. Đó là chưa kể có những quang gánh chỉ bán tại một địa điểm nhất định. Quang gánh kĩu kịt, quang gánh nhẹ tênh, quang gánh đầy hoa và có những quang gánh thơm lừng. Đó thật sự là một hình ảnh không thể nào quên trong lòng những ai đã một lần đến với phố Hội”.

Những quanh gánh tảo tần xuôi ngược trên phố.

Những quanh gánh tảo tần xuôi ngược trên phố.

Đúng 2 giờ chiều, nếu có dịp đi ngang qua góc đường Nguyễn Thái Học, du khách chắc hẳn sẽ dừng chân để có cho mình một tấm hình đẹp bên những quang gánh đầy ắp màu xanh đỏ của trái cây, thơm lừng mùi khoai đường gói trong lá chuối. Nhiều du khách nước ngoài đã không ngần ngại ngồi bệt bên nồi khoai đường của mẹ Nguyễn Thị Đương để tận hưởng những miếng khoai ngọt bùi, thơm mùi gừng tan dần trong miệng. Phố nhỏ, người buôn gánh bán bưng nhiều nhưng tình cảm của những người phụ nữ này thật khắng khít. Chị Trương Thị Thanh, một người gánh trái cây cho biết: “Chị em chúng tôi thương nhau lắm. Không bao giờ tranh giành khách của nhau, thậm chí có chị bán xong rồi thấy chị kia bán chưa hết thì sẽ nhận bán giúp. Vấn đề vệ sinh cũng được chúng tôi chú ý nhiều, với những loại thức ăn khô chúng tôi thường gói trong lá chuối, cần thiết lắm chúng tôi mới dùng bao ni lông. Khi buôn bán xong chúng tôi luôn dọn dẹp sạch sẽ và nhắc nhở du khách đừng xả rác bừa bãi trên đường phố”.

Phố trong những giờ không có tiếng động cơ, yên bình và nhẹ nhàng trong lòng du khách. Trên con đường nhỏ hay trong hẻm hẹp, bóng những quang gánh tảo tần đổ dài sẽ khiến cho người ta khó mà quên khi đã đi xa phố. Ông Võ Phùng – Giám đốc Trung tâm Văn hóa Thể thao Hội An khẳng định: “Đó là một hình ảnh tự phát trong quá trình phát triển, nhu cầu mưu sinh của người dân, nhưng tận sâu trong nguồn gốc của nó cũng chính là hình ảnh quen thuộc ngày xưa của phố. Vô tình hình ảnh đó trở lại và làm nên hồn phố trong lòng những người yêu Hội An. Phố cổ Hội An sẽ không còn là phố cổ Hội An nếu vắng đi những tiếng rao, những tiếng kĩu cà kĩu kịt của quang gánh phố”.

Quang gánh phố là vậy. Dù ngày lên hay đêm xuống, quang gánh phố vẫn là hình ảnh đẹp, là miền tâm khảm với những ai đã gắn đời mình với tuổi thơ của đồng ruộng và quang gánh tảo tần của mẹ.

Theo Báo Quảng Nam.

Bài viết liên quan :

  • Trong mỗi chúng ta, ai cũng đã từng một lần bắt gặp đôi quang gánh lẻ loi giữa phố phường đông đúc. Và có lẽ không ít người đã nghe lòng mình ...

  • Tương truyền, nước ở các giếng cổ Thành phố Hội An, Quảng Nam trong và ngọt, rất tốt để nấu cơm, pha trà, cà phê... Có lẽ vì thế mà ở đây hình thà ...

  • Dẫu đã trải qua những đổi thay, thăng trầm của cuộc sống, những chủ nhân của di sản văn hóa này không hề bị lối sống đô thị làm ảnh hưởng. Vẫn mộc ...

  • Lúc còn bé, buổi trưa tôi vẫn hay tha thẩn quanh xóm, mỗi lần nghe tiếng rao “ Xí mà...đây” là vụt chạy về nhà xin mẹ vài xu để mua một chén nhỏ “ ...

  • Với tôi, ông luôn luôn bí ẩn như những mái ngói rêu phong của phố cổ Hội An, lặng lẽ chảy cùng sông Hoài ngót 500 năm nay. Người thì nói ông tên N ...

  • Xíu Mà là món ăn có nguồn gốc từ Phúc Kiến (Trung Quốc), du nhập vào Hội An (Quảng Nam) trong những năm đầu của thế kỷ trước, khi những người Hoa ...

Các bài viết khác...