Yêu người “cô gái” phố hội

Nắng vàng vẫn chói chang lăn lỏi trên những nóc nhà phố Hội. Đẹp lắm cái nét kiêu sa của một thành phố cổ mộng mơ và đầy hoài vọng…Con đường hẹp nhưng mềm mại hơn. Khu phố nhỏ nhắn nhưng đông người hơn. Cái nắng oi bức nhưng chứa chang những điều huyền bí, dường như mọi thứ đang chuyển mình để đón chào những điều mới mẻ, những điều an lành, những vẻ đẹp lộng lẫy từ sâu thẳm hồn người…

Có lẽ khi đã gắn bó với cái gì đó người ta khó lòng mà buông nó ra được, tôi gắn bó với Hội An, tôi yêu mảnh đất quê hương tôi, yêu từng hạt cát nhỏ, từng con sông dài, từng bãi dâu xanh. Tình yêu mang đến cách nhìn nhận khoáng đạt cho một con người chỉ biết quan sát và ngẫm nghĩ. Rất sâu và rất rộng …rất mềm mại và rất khoan thai nhưng sự sống động làm Hội An luôn để lại một cái gì đó, cứ ấn sâu, khắc lâu vào lòng người, một cảm giác bồi hồi, gợi thương, gợi nhớ…

Người “con gái” Phố Hội nết na, thuỳ mỵ giờ đã đẹp hơn rất nhiều sau những bước chuyển mình từ tốn, không buồn và lặng lẽ với những ngôi nhà cổ kính, mái ngói âm dương rêu phong cũ kỹ, không còn con phố nhỏ, trầm mặc với những chiều thành phố lác đác mưa bay. Người “con gái” ấy vẫn mềm mại lắm nhưng đã biết ồn ào, sôi động hơn, Hội An một di tích, một thành phố cổ nhưng là một thành phố cổ có sự sống, nét sống đặc biệt, chính sự sống ấy tôn thêm vẻ rạng ngời, nâng lên giá trị tuyệt vời vốn có của nó.

Duong pho Hoi AnCô gái Phố Hội mộng mơ ngày xưa giờ đã bay bổng nơi thiên đường, một thiên đường du lịch thưởng ngoạn và khám phá của những người khách lữ hành. Cô gái ấy lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười, lúc nào cũng chân chất lịch lãm khoe cá tính và nhất là cái cách gọi mời đầy thiện cảm mang lại niềm vui cho mọi người. Hội An không còn là cái thị xã sống trong lo toan thiếu thốn, xếp hàng chờ phân phối nhu yếu phẩm, của sự nhọc nhằn áo cơm tem phiếu thời bao cấp. Hội An không còn là cái Thị xã nhỏ bé quanh năm quạnh hiu với vài con phố quen quen thời “xe đạp ơi, còn không!”,không gian, thời gian đã làm “cô gái” ấy thay da đổi thịt rất nhiều rồi…

Goc pho Hoi AnDuy chỉ có cái “cô” vẫn giữ mãi cho mình: cái nét Hội An thấm đượm ” mô, tê, răng, rứa…”, cái cốt cách dung dị, chất phát, hiền lạnh, điềm đạm và mộc mạc của người Hội An thì không bao giờ thay đổi, bao giờ vẫn vậy, rất đáng yêu, đáng nhớ mỗi khi xa cách, rạo rực, tha thiết, gần gũi mỗi khi quay về.
Vẫn nhớ những chiều tan học gió thoảng cùng lũ bạn la cà trên từng nẻo đường phố Hội, tà áo trắng tung bay, tâm hồn thanh thản như thể những đứa con bé bỏng được xà nhẹ vào lòng mẹ, rất dịu và rất êm…nhớ cả những lần cả đám đy khao bánh đập, hến trộn, chè bắp Cẩm Nam nữa, cảm giác cứ lân lân, lạ lùng khi thưởng thức những món quà quê tuyệt vời ấy…

Bánh đập đấy…có lẽ ở đâu cũng có nhưng ở Hội An nó lại mang một mùi vị rất đặc biệt..!!!mặn mà…

Bánh tráng đập Cẩm Nam Hội An.

Bánh tráng đập Cẩm Nam Hội An.

Hến xào…ngon lắm đấy…!!!

Chè bắp mang hương quê ngọt ngào…………!

Chè bắp Hội An

Chè bắp Hội An

Và giờ tôi đã thấm thía hơn những câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:
“Hội An chẳng là quê
Nhưng là hương khổ thế!
Quên quê, ai có thể?
Hương ư? Ôi dễ gì…”
Tôi yêu mãi, yêu mãi “cô”- “cô gái Phố Hội”- quê hương tôi!!!

Bài viết của bạn Smaill_baby tại:  http://forum.hoian.vn/@/showthread.php?p=142971

Bài viết liên quan :

  • Chiều nay, bất chợt rơi ra từ đâu đó mấy tấm hình chụp trong chuyến du lịch về Quảng Nam, chạnh lòng bâng khuâng nhớ phố cổ Hội An da diết! Ba ngà ...

  • Màn đêm bao trùm cả thành phố, có vẻ mọi thứ dần chậm lại, rất nhẹ nhàng và khoan thai. Đêm xuống,... mất điện....lung linh ánh trăng vàng...!!! ...

  • Phố chiều lặng ánh nắng, mát mẻ và rạo rực khát khao. Người ta nói buổi chiều thường gợi cảm giác buồn...đúng thế thật! Một.cảm giác bâng khuâng, ...

  • Đến Hội An không thể không ăn cao lầu, tuy nhiên nếu bỏ qua cơm gà thì sẽ là cả một sự hối tiếc, và trong lúc mải ngắm những ngôi nhà cổ, bạn cũ ...

  • Lần đầu đến Hội An, cảm giác bay bổng bởi những con phố nhỏ, những ngôi nhà cổ san sát, ngôi chùa đậm nét kiến trúc của các nền văn hóa Nhật, Trun ...

  • Ngồi trên chiếc taxi từ sân bay Đà Nẵng, ấn tượng đầu tiên của tôi về Hội An là nắng. Mới cuối tháng ba dương lịch nhưng Hội An đã nóng như Hà N ...

Các bài viết khác...